Hiển thị các bài đăng có nhãn tào lao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tào lao. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Phút hài hước của các nguyên thủ quốc gia

Đối với một nguyên thủ quốc gia hay các quan chức cấp cao, việc giữ gìn một hình ảnh đẹp đẽ trong lòng công chúng là một điều cực kỳ quan trọng. Tuy nhiên, dù là Tổng thống hay Chủ tịch nước thì họ vẫn là những còn người bằng xương bằng thịt với những cung bậc cảm xúc, những biểu hiện khuôn mặt rất đỗi "bình thường"...

Bạn đã quen với hình ảnh những chính trị gia mặt lạnh, nghiêm nghị nhưng đã bao giờ thấy họ hài hước đến khó tả như thế này? Anh Ba Tào Lao xin gửi đến cho các bạn để xả stress trong những ngày nghỉ lễ dịp 30/4.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang khoe cho Tổng thống Hàn Quốc cái gì vậy? 
 Khi Putin và Medvedev không cùng nhìn về một hướng...
 Khi Putin và Medvedev không cùng nhìn về một hướng... 
Cái tay, cái tay - Tổng thống Nga đang làm gì trong hai bức hình này vậy?
 Hẳn là Tổng thống Obama rất hạnh phúc vì được vợ yêu "chăm sóc từng li từng tí" như thế này
 Hẳn là Tổng thống Obama rất hạnh phúc vì được vợ yêu "chăm sóc từng li từng tí" như thế này 

 Nhưng phút giây "thăng hoa" ấy liệu có bù lại được những gì ông phải đối mặt sau ánh mắt "tóe lửa" của đệ nhất phu nhân Mỹ trong tình huống này?
 Nhưng phút giây "thăng hoa" ấy liệu có bù lại được những gì 
 ông phải đối mặt sau ánh mắt "tóe lửa"  của đệ nhất phu nhân Mỹ trong tình huống này?
 ông phải đối mặt sau ánh mắt "tóe lửa"  của đệ nhất phu nhân Mỹ trong tình huống này? 

Những đôi giày cao gót giúp các nữ chính trị gia trở nên hấp dẫn
Những đôi giày cao gót giúp các nữ chính trị gia trở nên hấp dẫn 

 Và đôi lúc cũng khiến họ gặp không ít rắc rối
 Và đôi lúc cũng khiến họ gặp không ít rắc rối 
 Không chỉ tự mình gây ra những "tai nạn hài hước"
 Không chỉ tự mình gây ra những "tai nạn hài hước" 
 Nhìn Thủ tướng Anh David Cameron ăn mà người ta tưởng chừng ông đã bị bỏ đói ít nhất trong vài ngày
 Nhìn Thủ tướng Anh David Cameron ăn mà người ta tưởng chừng ông đã bị bỏ đói ít nhất trong vài ngày 

"Đá giày" là môn thể thao mới có nguồn gốc từ đá bóng?
"Đá giày" là môn thể thao mới có nguồn gốc từ đá bóng? 

 Khi chính khách thèm ngủ 
 Chú chó tỏ ra "quá thân mật" với cựu tổng thống Clinton trước sự chứng kiến của bà Hillary
 Chú chó tỏ ra "quá thân mật" với cựu tổng thống Clinton trước sự chứng kiến của bà Hillary 

Không chỉ có vậy, hình ảnh "nhạy cảm" khác của chồng với phu nhân Tổng thống Obama cũng khiến Ngoại trưởng Mỹ không khỏi "bàng hoàng"
Không chỉ có vậy, hình ảnh "nhạy cảm" khác của chồng với
phu nhân Tổng thống Obama cũng khiến Ngoại trưởng Mỹ không khỏi "bàng hoàng" 
Cái tay
Cái tay 
 Nhưng liệu phu nhân Carla Bruni có chịu tha thứ cho chồng vì hành động "sỗ sàng" này...
 Nhưng liệu phu nhân Carla Bruni có chịu tha thứ cho chồng vì hành động "sỗ sàng" này... 
Hay để ông phải gánh chịu nỗi 'hằn học' và ra đi?
Hay để ông phải gánh chịu nỗi 'hằn học' và ra đi? 
 Với những bức hình được chụp "rất có góc cạnh" như thế này
 Những chính khách tất nhiên cũng không thể tránh khỏi ống kính soi mói
 Với những bức hình được chụp "rất có góc cạnh" như thế này 
 Còn Thủ tướng Đức Angela Merkel lại khiến người xung quanh tưởng bà đang bị tra tấn bằng một món gì đó vô cùng kinh dị
 Còn Thủ tướng Đức Angela Merkel lại khiến người xung quanh
tưởng bà đang bị tra tấn bằng một món gì đó vô cùng kinh dị  
Chẳng chịu thua kém chính khách Mỹ, Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy  cũng thích được "làm nũng" với vợ hệt như một cậu nhóc
Chẳng chịu thua kém chính khách Mỹ, Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy
cũng thích được "làm nũng" với vợ hệt như một cậu nhóc 
 Khi các nhà lãnh đạo tỏ ra quá thân thiết chốn đông người
 Khi các nhà lãnh đạo tỏ ra quá thân thiết chốn đông người 
 Và cả khi họ bị thu hút bởi một "sự cố thú vị" kiểu như thế này
 Và cả khi họ bị thu hút bởi một "sự cố thú vị" kiểu như thế này 
 Cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush cũng không thiếu những pha chọc cười thú vị
 Cựu Tổng thống Mỹ George W. Bush cũng không thiếu những pha chọc cười thú vị  
 Và đôi khi là cả những pha hiểu lầm "khó đỡ"
 Và đôi khi là cả những pha hiểu lầm "khó đỡ" 
Con cháu "Tôn ngộ không" không thấy trời đất
Tổng thống Bush bị hành hạ thế này sao?
Các nghị sĩ làm gì đây? 
Tổng thống Obama bị bỏ đói 
Ai họp cứ hộp, tôi ngủ cứ ngủ 
TNS John McCain làm gì đây? 
Một phút mơ màng 
Cái tay của Tổng thông đôi lúc không chỉ để ký văn bản 
Nụ cười như chưa bao giờ được cười 
Coi trừng tui nhé, vào tầm ngắm rồi đó  
Nguồn VTC

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012

Nhóm bạn… tào lao

Sáng nào cũng như sáng nào, họ lặng lẽ đến với nhau tại một quán cà phê góc phố, đôi khi không chào hỏi, quen quá rồi, gần cả đời ngồi với nhau, nhìn mặt xem coi còn mạnh khỏe là vui rồi. Có hôm thì tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời, chuyện bên Tây bên Tàu, chuyện từ thành thị đến thôn quê và câu chuyện lúc nào cũng không có đoạn kết, vì toàn là chuyện… tào lao. Họ là những bạn bè học chung Trường Trung học Trang trí Mỹ thuật Gia Định. Sau đó lên đại học, mỗi người chọn một hướng đi.

Nhóm bạn… tào lao
Nhóm bạn… tào lao. Mh: T.H.Hòa
Hôm nọ, họa sĩ Trần Châu, một trong những đại ca của nhóm, với cái miệng móm sọm, nói chuyện một hồi lại có tật trề môi hóm hỉnh, đó là lúc sắp khai pháo về một chủ đề nào đó. Trần Châu hóm hém: “Vừa rồi tao dự trại sáng tác mỹ thuật quốc tế, có nhiều họa sĩ, nhà điêu khắc nước ngoài tham dự. Điều đáng nói là sau khi bế mạc, ban tổ chức lại đi mua “hàng chợ” làm quà lưu niệm tặng cho các trại viên. Nhìn bạn bè nước ngoài cầm quà trên tay, tao mắc cỡ gần chết”.

Huỳnh Bình Phong, tuy học trường mỹ thuật nhưng lại sống bằng nghề kinh doanh cây kiểng, góp ý theo góc nhìn từ… cây kiểng: “Chuyện tặng quà lưu niệm, việc này thoạt nhìn tưởng chừng rất nhỏ và tầm thường nhưng lại cực kỳ quan trọng, vì giá trị, chất lượng nghệ thuật của món quà chính là dấu hiệu thể hiện sự hiểu biết, quan tâm đến văn hóa nghệ thuật của nước chủ nhà. Chọn loại “hàng chợ” làm quà lưu niệm cho khách quốc tế, trước tiên nói lên sự thiếu đầu tư về văn hóa. Nếu văn hóa, đạo đức và văn học nghệ thuật kém thì không thể nào được tôn trọng”.

Huỳnh Bình Phong nhấn mạnh: “Hoa sen được xem là quốc hoa, tại sao không có một cuộc thi vẽ về hoa sen làm biểu tượng, dùng đó làm quà tặng. Đây cũng là việc làm có ý nghĩa đầu tư cho văn hóa”. Họa sĩ Uyên Huy, với vẻ đạo mạo, từ tốn của một nhà giáo nhân dân, Chủ tịch Hội Mỹ thuật TPHCM, nói chậm rãi: “Văn hóa được thể hiện trong đời sống hàng ngày, trong các mối quan hệ cụ thể giữa con người với nhau, từ trong gia đình, khu phố, học đường, cơ quan, đường phố, giữa quan chức nhà nước với nhân dân. Nó còn thể hiện trong việc đánh giá, thẩm định các giá trị xã hội; đánh giá con người, thể hiện sự công bằng, dân chủ, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, giữa mọi tầng lớp trong xã hội…”.

Lý Hón học mỹ thuật nhưng lại kế tục nghề cha truyền con nối, sống nghề bốc thuốc đông y, vẫn không bỏ tật đâm xuồng bể, với giọng cười móc họng, bất ngờ cắt ngang: “Vậy thì vẽ cảnh đẹp của thành phố mình, nhà cao, đường rộng, có cầu vượt cho người đi bộ ngang những con đường lớn nhiều xe, vừa dùng làm quà lưu niệm, vừa giới thiệu về sự phát triển của thành phố”.

Kiến trúc sư Thanh Long, mà bạn bè vẫn thường gọi là Long Khào, chen vào: “Ý kiến của Lý Hón vẽ những nhà cao tầng, tôi cho rằng không phải nói lên vẻ đẹp của thành phố, mà là nói lên sự quy hoạch manh mún, thiếu tính thống nhất, thiếu tính văn hóa dân tộc. Vì lẽ, cứ có công trình kiến trúc nào to tát, là giao cho nước ngoài thực hiện, đành rằng trong xu thế phát triển, trong kiến trúc phải mang dáng dấp hiện đại, nhưng hiện đại cỡ nào cũng phải dựa trên tính dân tộc, nước ngoài thì làm gì có tính dân tộc Việt Nam. Bởi vậy, xây dựng mới đâu phải đập bỏ hết cái cũ, mà phải biết kế thừa”.

Họa sĩ Uyên Huy tiếp tục: Nếu nói vẽ cầu vượt đi bộ, chẳng khác nào là ghi nhận lại hình ảnh của những “phế tích”, vì xây dựng xong có ai sử dụng đâu? Thể hiện sự quy hoạch thiếu nghiên cứu thực tiễn, thiếu tính cân đối. Cụ thể như về văn học nghệ thuật chúng ta còn thiếu rất nhiều bảo tàng mỹ thuật, nhà hát, rạp xiếc, công viên văn hóa đúng nghĩa, các công trình công cộng đạt chuẩn thẩm mỹ, mang tính chuyên nghiệp cao. Trình độ văn hóa nghệ thuật còn thể hiện trong các công trình công cộng như nhà chờ xe buýt, bến xe, bãi giữ xe, bệnh viện, công viên, tượng đài, đường phố sạch đẹp… Thành phố cũng chưa có sự đầu tư đúng mức dù đã hơn hai mươi năm đổi mới và hội nhập”. Ý kiến của họa sĩ Uyên Huy không chỉ được cả nhóm gật gù tán đồng, mà những người đang ngồi uống cà phê quanh đó cũng tâm đắc lắng nghe.

Họa sĩ Uyên Huy nói tiếp: “Gần đây, người ta còn lấy ý kiến đóng góp cho công trình tốn hàng trăm triệu USD dành riêng cho việc đi bộ, hóng mát trên sông. Đó là dự án xây dựng cầu đi bộ trên sông Sài Gòn. Phải chăng văn hóa đi bộ mới là nét tiêu biểu cho thành phố này? Xây dựng cầu đi bộ quan trọng và cấp thiết hơn xây dựng bảo tàng mỹ thuật và các không gian nghệ thuật khác?”.

Hiệp Già, không phải hiện nay đã già, mà vì anh có cái dáng vẻ già nua từ thời còn đi học trường mỹ thuật, vỗ tay hoan nghênh, đồng thời lên tiếng dừng cuộc cà phê sáng nay. “Ý kiến… tào lao này cũng đáng suy gẫm. Nhưng trưa rồi, điều quan trọng hôm nay là ngày chủ nhật, còn lo về nhà… nhận công tác, kẻo “sếp” cắt cơm”.

Nguyễn Tường Lộc
http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2012/3/283772/